fbpx
Trải nghiệm một mình ở Đà Lạt - Early Brew
Tuy đây không phải lần đầu mình đi du lịch một mình, nhưng lại là lần đầu mình đi tới một nơi xa trong một khoảng thời gian dài đến vậy, và điểm đến còn là nơi nổi tiếng là thiên đường cho cặp đôi: Đà Lạt.
Đà Lạt, Du lịch Đà Lạt, một mình ở Đà Lạt, đi Đà lạt một mình, đèo Prenn, cà phê Đà Lạt, the Wilder-nest, Wildernest Đà Lạt
50
post-template-default,single,single-post,postid-50,single-format-standard,ajax_fade,page_not_loaded,,qode-title-hidden,qode_grid_1300,qode-theme-ver-16.8,qode-theme-bridge,disabled_footer_top,wpb-js-composer js-comp-ver-5.5.2,vc_responsive
Tôi tìm thấy tôi nơi Đà Lạt

Trải nghiệm một mình ở Đà Lạt

Dành cho những ai vẫn e ngại những chuyến du ngoạn một mình.

Tuy đây không phải lần đầu mình đi du lịch một mình, nhưng lại là lần đầu mình đi tới một nơi xa trong một khoảng thời gian dài đến vậy, và điểm đến còn là nơi nổi tiếng là thiên đường cho cặp đôi: Đà Lạt.

Kế hoạch ngẫu hứng

Mình book vé từ Hà Nội đi Đà Lạt trong chớp mắt chỉ 5 ngày trước ngày khởi hành, và mình không book chiều về. Đó là một ngày đầu tháng 12.

Mình chỉ gói ghém ít đồ đạc và nhanh chóng book một homestay theo gợi ý của một người bạn. Mình chưa đi Đà Lạt bao giờ, mình cũng không đọc hướng dẫn hay chuẩn bị gì trước cả. Chuyến đi này mình thực sự muốn ‘go with the flow’, mình muốn thử một lần tin tưởng vào trực giác của mình, vào những điều bất ngờ ngẫu nhiên. Và như thế, mình lên đường.

Mình bay khá sớm, vào khoảng 6-7h sáng. Mình ngồi cạnh một anh bạn mà không hiểu vì lý do gì, mình khá ấn tượng. Anh mặc bộ đồ vintage và nói giọng miền Trung, hơi hướm chất nghệ sĩ.

Don’t be in such a rush to figure everything out.

Embrace the unknown and let your life surprise you.

– Tumblr

The Wilder-nest

Ngay khi xuống sân bay, mình chạm vào bầu không khí chùng chình và mơn man của Đà Lạt, có gì đó chậm rãi, mơ hồ và rất gợi cảm. Mình bắt xe buýt về trung tâm Đà Lạt, và đến lúc đó mình mới biết rằng homestay của mình cách trung tâm tới 15km, nằm trên đèo Prenn. The Wilder-nest.

Mình bắt Grab để quay lại con đường về phía Homestay, và bạn Grabber siêu dễ thương đã chỉ mình khá nhiều địa điểm mà mình nên ghé tới khi còn ở thành phố mộng mơ này. Mình thực sự đã bị hớp hồn bởi con đường vòng qua hồ Tuyền Lâm, đẹp và tĩnh lặng đến sững sờ. Mình cảm thấy thực nhỏ bé trước thiên nhiên quá đỗi rộng lớn và kì diệu. Homestay mình ở, hóa ra lại giống một ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên, nằm lọt thỏm trên một quả đồi bao quanh bởi cỏ hồng và cây cối, với một rãnh suối nhỏ bên dưới thung lũng. Đẹp nghẹt thở.

Nhưng với địa thế này, mình sẽ cần di chuyển bằng xe máy nếu mình muốn ghé thăm những địa điểm khác. Và đây là điểm yếu chí mạng của mình. Mình sợ tốc độ và xe máy kể cả đi đường bằng, không nói tới đổ đèo như thế này.

Nhưng không hiểu bằng một cách kì diệu nào đó, mình đã vượt qua được nỗi sợ và ngày ngày rong ruổi trên chiếc xe bé con trong khoảng thời gian ở Đà Lạt. Có lẽ vì mình muốn được tự mình khám phá Đà Lạt theo cách của riêng mình, hoặc chăng, nỗi sợ mình có vốn chỉ là những ảo tưởng của bản thân mình thôi.

Những người bạn ở The Wilder-nest thực sự đã đem đến cho mình cảm giác ấm áp của ‘duyên kì ngộ’, Trang và Duy và những người bạn mình không nhớ tên, và cả những vị khách cũng rong ruổi một mình như mình vậy. Trong suốt thời gian ở đây, mình ăn tối cùng cả nhà Wilder-nest, cùng xem đá bóng mà đường truyền giật tưng bừng, cùng hết hồn khi lần đầu được xem bắn pháo bông giữa rừng mừng sinh nhật bé gái nhà hàng xóm mà ở cách đó một quả đồi… Mình nhớ Bin, bạn chảnh cún ngúng nguẩy với pha hành động đuổi mèo phá làng phá xóm mỗi khi đêm xuống. Mình thích buổi sáng yên lặng như tờ, tự pha một tách trà, ngồi đọc sách trên chiếc ghế xếp giữa bao la núi rừng, khi ánh mắt trời mới hắt xuống. Bình yên, tĩnh lặng và êm dịu vô cùng.

Mình thích ngồi thẫn thờ bên hồ Tuyền Lâm, chẳng làm gì cả. Mình chỉ đơn giản là thả hồn trôi theo từng gợn sóng nước in bóng một vạt Cẩm tú cầu và hàng thông xanh rì.

Tôi tìm thấy tôi nơi Đà Lạt
The wildernest, trong căn bếp
The wildernest, trong căn bếp

Trải nghiệm một mình với chính mình

Nhưng chuyến đi Đà Lạt không chỉ đem đến bình yên. Lần đầu tiên mình được thử thách niềm tin với chính bản thân mình. Đó là khi mình lên đèo Prenn để trở về homestay khi trời đã nhá nhem tối. Không đèn đường, không xe đi cùng đường. Chỉ có tiếng động cơ xe máy của chính mình, tiếng côn trùng kêu, tiếng chim đâu đó kêu ná thở và tiếng gió vút bên cạnh. Sự tĩnh lặng lúc này đem đến nỗi sợ hãi tột cùng, nhất là với người dễ tưởng tượng và hay suy nghĩ lung tung như mình. Mình lấy hơi và, có lẽ lần đầu trong đời, mình rơi vào trạng thái thiền gần như tĩnh lặng tuyệt đối khi cầm chắc tay lái, mắt nhìn thẳng và tuyệt nhiên không suy nghĩ gì cả. Mình chỉ có thể tin tưởng vào chính bản thân mình, vì đó là người duy nhất mình có hiện giờ. Mình vẫn nhớ như in cảm giác khi mình về đến nơi, tay còn run bần bật và người lạnh toát. Nhưng mình cũng cảm thấy rằng, mình chẳng còn sợ gì hết, vì mình biết bản thân mình sẽ luôn vượt qua được. Chỉ cần mình là chính mình.

Những mối duyên, những mẩu chuyện vụn vặt

Trong suốt một tuần ở Đà Lạt, mình rong ruổi tới Lang-biang, tới Cầu Đất farm dự sự kiện về nghệ thuật ở nhà máy trà cổ, tới An cafeLabata, cửa hàng handmade nhỏ xinh với cô chủ nồng hậu. Nhưng mình không dành nhiều thời gian ở trung tâm, mình đến Đà Lạt vì muốn tránh xa xô bồ, mình muốn kết nối với thiên nhiên và quan trọng hơn, dành thời gian để kết nối với bản thân mình.

Mình gặp được những con người kì lạ, nghe được những mẩu chuyện không đầu không cuối và cuối cùng, quan trọng hơn, mình thực sự đã gặp được chính bản thân mình. Trải nghiệm du lịch một mình đã cho mình niềm tin vào bản thân, vào trực giác, vào những điều vô tình bé nhỏ mà nếu mọi thứ đều được tính toán trước, sẽ không bao giờ xảy ra.

Hẹn gặp lại Đà Lạt ở một khoảng thời gian khác, với những trải nghiệm rất khác.

Ann.

No Comments

Post A Comment

New vlog every Thursday on my Youtube channel: